cÔNG BÁO/SÓ 261 + 262/Ngày 30-3-2016 ngành diên. Giá bán diên càn kích thích phát trién diên, teo môi tnr&ng thu hút dâu tu và khuyên khích canh tranh trong các khâu sån xuât, truyên tái, phân phôi, bán Các hình thức sử dụng tài nguyên thiên nhiên: (1) Sử dụng năng lượng gió để sản xuất điện. (1) Sử dụng năng lượng gió để sản xuất điện. (2) Sử dụng tiết kiệm nguồn nước. (3) Tăng cường trồng rừng để cung cấp đủ nhu cầu cho sinh hoạt và phát triển công Đặc biệt với dự án phim "khủng" Như Ý truyện cuối năm 2018, Châu Tấn đã chứng minh đẳng cấp của một "chị đại diễn xuất" là như thế nào. Trong những tập đầu của phim, nhân vật do cô thủ vai là thiếu nữ 15 tuổi vừa nhập cung. Văn bản quan trọng của 'Sử ký' lần đầu được xuất bản tiếng Việt. Thứ tư, 19/10/2022 17:11 (GMT+7) Trong ấn bản "Sử ký", dịch giả Nguyễn Đức Vịnh không chỉ cố gắng dịch đầy đủ nguyên văn mà còn bổ sung hơn 1.000 chú thích, giúp độc giả hiểu hơn về tác phẩm Truyenff.org trang web đọc truyện Ngự Linh Sư Thiên tài hay nhất và cập nhật mới nhất từ các nguồn truyện trên cộng đồng truyện đọc online. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị. Ngự Linh Sư Thiên tài của tác giả Tiêu Tương Túy Vũ thuộc thể loại truyện Huyền Huyễn, Dị Giới, Xuyên Không được cập nhật Mm9Ly. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để 415 Học trò Cố Trọng Cung bái kiến sư phụ. Nhìn đám người Vương Khinh Lâm chạy tới, Diệp Phùng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù quân của Đại Phong truy đuổi phía sau, tuy nhiên với khoảng cách ít nhất là năm mươi mét này, đủ để bảo đảm rằng Cố Trọng Cung sẽ được an toàn trở về.” Hơn nữa phía sau Diệp Phùng là sự bảo vệ của năm mươi nghìn quân phòng bị của Tác Vĩnh. Bất luận thế nào, Cố Trọng Cung đã được cứu sống trở vê. Tuy nhiên, mọi thứ biến hóa khôn lường trong tích tắc. Ngay khi Diệp Phùng thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên đồng tử anh bỗng co rút lại. Trên mặt đất đột nhiên xuất hiện một thân hình gây gò. Chỉ thấy ông ta nhìn về phía Diệp Phùng mỉm cười, đứng lên và biến mất ngay tại chỗ, và lập tức hiện lên trước mặt của đám người Cố Trọng Cung. Cái gì? Cảnh tượng kì dị này khiến cho tất cả binh sĩ đều sửng sốt. Một sải chân dài năm mươi mét? Đây… đây là người hay ma? Sự xuất hiện bất ngờ này khiến Vương Khinh Lâm và tất cả mọi người giật mình, không kịp nghĩ ngợi gì nhiều, Vương Khinh Lâm liên vung một cú đấm giáng trời “Cái quái gì vậy, cút ngay cho tôi. Là thủ lĩnh của Dong Binh Đoàn chiến đấu trên chiến trường đẫm máu, khi dồn toàn lực vào một cú đấm sức mạnh lên đến năm mươi cân. Nhưng chỉ nhìn thấy hình dáng gầy guộc cùng ánh mắt hời hợt và với một cái búng tay. Khi nắm đấm và ngón tay va vào nhau, thân hình cường tráng của Vương Khinh Lâm lập tức bay ra ngoài. Làm sao có thể? Lại là một khung cảnh náo động, Vương Khinh Lâm đường đường là thủ lĩnh của Dong Binh Đoàn, học trò thứ chín của Đế Sư, sức mạnh dũng mãnh, cuối cùng lại bị một cái búng tay hất ra xa.” Còn lại Thiên Lang và La Bằng ánh mắt hai người hiện rõ tia kinh hãi, nhưng trong tích tắc sự kinh hãi biến thành phẫn nộ, một trái một phải cùng nhau xông lên phía người đàn ông đó. Một người là sát thủ giỏi nhất, một người là cao thủ cấp tám, ở trận đấu này, hai người đã dồn toàn bộ sức lực của mình. -Hừ, tài nghệ hèn mọn .’ˆ Người đàn ông trung niên hừ mũi khinh thường, dưới tâm mắt của mọi người, bóng dáng ấy đột nhiên biến mất ngay tại chỗ một cách kỳ lạ, sau đó chỉ cảm thấy mắt hoa lên, thân thể của Thiên Lang và La Bằng bay ngược ra sau đập vào vách núi. Cảnh tượng này diễn ra trước mặt của năm mươi nghìn binh sĩ. Đây… đây là hành động mà con người có thể làm sao? Cố Trọng Cung vừa định mở miệng, liền cảm thấy cổ bị thắt lại nhấc bổng lên. Nhìn thấy vẻ mặt khó chịu vì ngạt thở của Cố Trọng Cung, người đàn ông trung niên nở một vẻ mặt thích thú “Tướng quân uy nghiêm lãm liệt của phương nam? Ha ha… ngay cả một đòn cũng không chịu nổi sao?” “Trước mặt tôi, những người được ca tụng là cao thủ thiên hạ như mấy người chẳng khác gì loài giun dế vô cùng yếu ớt.” “Chỉ cần tôi muốn, thì bất cứ lúc nào cũng có thể cướp đi mạng sống của mấy người” “Trước mặt kẻ mạnh, loại như mấy người, thật thấp kém hèn mọn.” “Ai là kẻ đã cho ông, một cao thủ tiên thiên sự tự tin ngạo mạng lớn đến như vậy?” Đột nhiên, một giọng nói lạnh lẽo vang lên, nụ cười trên gương mặt người đàn ông kia khựng lại, từ từ quay đầu, chỉ nhìn thấy bóng dáng của Diệp Phùng từ lúc nào đã xuất hiện trước mặt của ông ta, gương mặt lạnh lếo âm u nhìn ông ta. “À, cậu cũng biết cao thủ tiên thiên à” Trương Thanh khựng lại, nhìn Diệp Phùng với vẻ thích thú. Người phương đông chúng ta hấp thụ linh khí trời đất, luyện tập cơ thể cường tráng, tôi luyện đan điền, khi luyện thành có thể chẻ đá phá núi, một bước mươi nghìn dặm, cũng không thành vấn đề. “Những người này được gọi là Ngược lại người phương tây có hiểu biết về các yếu tố của tự nhiên, nắm rõ các yêu tố như nước, lửa, gió và sấm trong lòng bàn tay. Những người này được xem là người có năng lực siêu nhiên. Cho dù là võ sĩ hay người có năng lực siêu nhiên đều bị tách biệt khỏi thế giới, các nước đều đã giao ước, những người này không được can thiệp cuộc sống đời thường, không được giết hại người dân, không được bộc lộ thân phận trước mặt mọi người. “Đặc biệt quan trọng chính là…” Diệp Phùng ngừng lại, ánh mắt trở nên lạnh lẽo “Ông thân là võ sĩ của phương đông, cuối cùng lại đi giúp phương tây, sát hại dân tộc mình, ông dành cả đời tu luyện, có phải đã luyện thành súc vật rôi hay không?” “Láo xược!” Người đàn ông đột nhiên rống lên, âm thanh vang vọng, cách đó vài trăm mét Tác Vĩnh và những binh sĩ khác bị tiếng hét làm cho đinh tai nhức óc. “Giao ước chết tiệt gì!” “Trương Thanh tôi khổ luyện mấy chục năm trong núi sâu, từ người bình thường từng bước luyện thành cao thủ, có được pháp lực thân thông quảng đại chẻ đá phá núi như ngày hôm nay.” “Nhưng mà, tôi rỏ ràng giỏi như vậy, sao phải ẩn dật trong rừng sâu một mình chịu khổ.” “Mà đám người tâm thường như mấy người lại được phong vị phong thần, hưởng thụ vinh hoa phú quý.” “Tôi không phục Ị” “Trong một phần ngàn võ sĩ, Trương Thanh tôi có được năng lực tu luyện này, chính là ông trời đã chiếu cố.” “Tôi chịu đựng gian khổ, mấy chục năm tu luyện cho đến khi trở thành cao thủ chính là để xưng bá xưng vương, hưởng thụ vinh hoa phú quý, chứ không phải làm một dã nhân ẩn dật trong chốn rừng sâu. Diệp Phùng lạnh lùng nhìn ông ta “Đây chính là nguyên nhân ông phản bội đất nước, làm chó cho bọn phương tây.” “Tiểu tử cậu mồm miệng thật sự lợi hại.” Trương Thanh mặt mày u ám nhìn Diệp Phùng nói “Trên đời này ai cho tôi hưởng thụ vinh hoa phú quý, cho tôi chức quyền, tôi sẽ nghe theo kẻ đó.” “Tôi đường đường là một cao thủ, kẻ nào dám động vào tôi chứ.” “Trương Thanh, ông thật sự ngạo mạn. Thật sự là cục võ thuật của chúng ta bất tài sao?” “Cái gì?U Nghe đến cái tên này, đồng tử của Trương Thanh đột nhiên co rút lại “Cậu là người của cục võ thuật sao?” Cục võ thuật, cục quản lí tất cả binh sĩ, là tổ chức bí mật chịu trách nhiệm quản lí tất cả binh sĩ Thiên triều. Sau cùng, sức sát thương của binh sĩ rất lớn, giống như ông ta – cao thủ Trương Thanh với bản lĩnh tay không hứng đạn mà không bị thương. Nếu như để những người này tùy tiện đi lại, một khi muốn làm ác thì sẽ mang đến tai họa khôn lường. Vì vậy, cục võ thuật lấy uy quyên nhà nước, thu phục và quản lý họ, có thể nói đây là tổ chức quân sự mạnh nhất Thiên triều. Đối diện với nghi vấn của Trương Thanh, Diệp Phụng nhẹ nhàng lắc đầu “Tôi chỉ là một người thầy.” “Trương Thanh, tôi để lại cho ông thể diện của một võ sĩ” “Thả đồ đệ của tôi ra, tôi sẽ cho ông chết một cách vẻ vang.” “Ha ha… “Tiểu tử, cậu cũng là một võ sĩ” Trong mắt Trương Thanh hiện lên niềm vui sướng “Mặc dù chỉ là một tên võ sĩ hậu thiên, nhưng lại đủ tư cách làm sư phụ của một đám phàm phu tục tử mấy người.” “Tôi đây thích đem đám khoác lác cao cao tại thương mấy người chôn vùi xuống đất.” “Tiểu tử kia, tôi đếm ba tiếng.” “Còn không quỳ, tôi liên bóp chết cậu ta.” Trong mắt Diệp Phùng lóe lên tia thù địch. Cố Trọng Cung đang cận kề cái chết, cho dù Diệp Phùng có giỏi đến đâu cũng không thể cứu được Cố Trọng Cung từ tay của Trương Thanh. Nghĩ tới đây, Diệp Phùng cương quyết “Lời ông nói có thật không?” -Hừ, tôi đây dù gì cũng là tiên thiên võ sĩ, đương nhiên là nói thật rồi.” “Được, tôi sẽ quỳ!” Với danh xưng là Đế Sư, khắp thiên hạ này ai dám bắt anh quỳ chứ? Nhưng vì học trò của mình, anh Sẽ qUỲ. -Sư…sư phụ!” Cố Trọng Cung đau đớn quay đầu nhìn, thấy Diệp Phùng đang khom gối từ từ quỳ xuống, trên mặt hiện lên nét đau khổ tột cùng. Sau đó, Cố Trọng Cung rút con dao găm từ thắt lưng,Trương Thanh nhìn thấy liên nở một nụ cười khinh bỉ “Cậu cho rằng với con dao cỏn con này mà có thể đánh bại được tôi sao?” Cố Trọng Cung nhếch mép cười “Tôi không cần đánh bại ông, tôi chỉ cần giải thoát cho mình là đủ X^°*ƑJ rôi Phụt! Giọng nói lạc đi, dùng chút sức lực còn lại, cầm dao đâm thẳng vào ngực. “Không!” Diệp Phùng hét lên. ll “Thật là xui xẻo Trương Thanh chau mày, vứt Cố Trọng Cung xuống đất, nhìn thấy con dao găm đâm thẳng vào tim, cho dù thần tiên tới cũng cứu không nổi. Cố Trọng Cung ngọ ngoạy trườn tới, bất chấp những giọt máu tươi nơi vết thương, lấy hết sự kiên cường trong tất cả các trận chiến, cúi đầu bái lạy trước Diệp Phùng, âm thanh cuối cùng vang vọng cả bầu trời. “Học trò Cố Trọng Cung, bái kiến sư phụ.” Diệp Thiên, từ nhỏ lúc leo lên núi đã bắt gặp một đạo sĩ rồi bái làm thầy. Tuy nhiên, chỉ sau một tai nạn, cậu mới thật sự bắt đầu dấn thân vào con đường bói toán phong thủy đầy huyền ảo...Câu chuyện về đề tài bói toán phong thủy này được độc giả đánh giá rất cao ở Trung Quốc Đại Lục, nơi tác giả phát hành nó lần đầu tiên. Chương 230 Bốp! Mũi dao găm sượt qua trước mắt, cơ thể của người hầu nặng nề ngã sụp dưới đất, Hà Tố Nghi sợ đến độ ra mồ hôi lạnh ướt đẫm người, thậm chí ban nãy mí mắt dường như còn cảm nhận được cảm giác bén ngọt của lưỡi dao, chỉ suýt chút nữa thôi là cô đã phải nói lời tạm biệt với ánh sáng thật rồi! Ngay sau đó, cả người đã ngã vào trong lòng một người, tiếp đó là một vòng ôm thật chặt, khi cô ngẩng mặt lên nhìn rồi thấy được khuôn mặt khi thì suýt chút nữa là đã bật khóc ngay tại trận rồi. Diệp Phùng, cuối cùng anh cũng đến rồi! Huhu! Anh có biết không, chỉ thiếu chút nữa thôi là người yêu của anh sẽ bị mù vĩnh viễn rồi đó! Lúc này mặt mày Diệp Phùng đã nặng như chì, ánh trăng lạnh lẽo khi mờ khi tỏ phản chiếu trong con ngươi càng toả ra luồng khí lạnh buốt như núi băng, lúc ấy trên mặt anh không hề tỏ vẻ gì hết, thể nhưng lửa giận thì đang cháy ngùn ngụt trong lòng, chỉ thieu chút nữa thôi nếu như anh đến muộn dù chí một chút nữa thì… Đến anh cũng không dám tưởng tượng là sẽ có thể có hậu quả như thể nào! Quần áo cô xộc xệch hết cả, gò má thì sưng tấy, Hà Tổ Nghi, em đã phải chịu đựng những chuyện gì? “Anh là ai?” Hoàng Mạnh nhìn gương mặt của người vừa xông vào, cảm giác có hơi hơi quen mắt, song trong lúc nhất thời thì lại không sao nghĩ ra được là ai, thế nhưng người này tuy rằng tuổi đời còn trẻ, thế nhưng cả người lại toát ra luồng uy áp rất mạnh mẽ, khiến ông không dám xem nhẹ! Nghe thấy câu hỏi của Hoàng Mạnh, Diệp Phùng thoáng ngẩng đầu lên nhìn, đôi ngươi đen sẫm tán ra tia nhìn chết chóc tựa tử thần mà nhìn chòng chọc về phía ông ta, anh cất giọng âm u đáp lại “Tôi là người đến lấy mạng ông đây!” “Hỗn xược!” Người đứng bên cạnh Hoàng Mạnh nhanh nhảu đứng lên tranh công, sẵng giọng quát Diệp Phùng “Mày có biết người đứng trước mặt mày là ai không há?” “Nói thân phận ngài ra thì chắc chắn sẽ doạ cho mày sợ vỡ mật luôn đấy!” “Hừ!” Khẽ bật ra một tiếng khẽ khàng, ngay sau đó một bóng dáng đỏ lừ thoắt cái bay ra từ đắng sau Diệp Phùng, kéo theo một vùng máu tanh nồng nặc, nụ cười trên mặt gã đàn ông đứng ra trước nhất còn chưa kịp vơi đi thì cả người gã đã ngã sõng xoài vào trong vũng máu! Cả sân vườn bất chợt chìm vào sự im lim chết chóc! “Anh…. anh dám làm ra trò giết người trước mặt tôi. U?” Hoàng Mạnh còn chưa thể tin tưởng được mà trừng mắt nhìn Diệp Phùng, đã bao nhiêu năm nay, dù hoàng triều tuy đã không còn nữa thế nhưng huyết mạch Ái Tân Giác Lan của ông ta vẫn là một trong những dòng máu tôn quý nhất tại quốc gia này! Từ khi ông ta mới biết nghĩ tới giờ thì đã được hưởng thụ kẻ ở trên ngôi cao cao tại thượng rồi, đến tận bây giờ cũng chỉ có chuyện ông ta làm chuyện chèn ép kẻ khác, nào có kẻ nào dám đứng trước mặt họ mà làm càn đến bậc này! Diệp Phùng nhếch môi, để lộ nét cười đậm mùi chết chóc, anh nhìn ông ta với ánh mắt sâu sắc “Như này, mới chỉ là bắt đầu mà thôi!” “Âm!” Đột nhiên, cổng lớn bị đạp bật ra, vô số tướng sĩ được võ trang hạng nặng ồ ạt tiến vào, người hầu canh cửa hoảng sợ chạy đến trước mặt Hoàng Mạnh “Bẩm ông, bọn họ… bọn họ chẳng chịu phân trần trái phải mà đã xông vào, con… con không ngăn nổi ạ!” Thấy rặt một đám tướng sĩ mặt mày dữ tợn trước mặt, ánh mắt Hoảng Đinh hoàn toàn thay đổi, đến khi nhìn thấy dấu hiệu đặc biệt chỉ thuộc về lớp tướng sĩ thì ông ta mới chợt nhớ ra rồi bật thốt lên “Ky binh ở biên cương phía Bắc?” Không đúng! Sao còn có cả binh sĩ của Lang ky phương nam?” “Đây là… Hồ binh Tây Vực?” Trông thấy một đám tướng sĩ sát khi ngun ngụt, Hoàng Mạnh thấy đầu óc loạn hết cả lên! Binh sĩ của bảy chiến khu lớn nhất, có sức chiến đấu sát phạt của thiên triều ấy thế mà lại đang tề tựu ở đây hết cả là sao? Chuyện này… làm sao lại như thế được? Từ từ! Bất chợt, Hoàng Mạnh đưa mắt nhìn sang Diệp Phùng đang mặt mày hằm hằm, ông ta khiếp vía nói “Những người này, đều là do anh dẫn đến cả?” “Anh, chẳng lẽ anh là Đế Sư, Diệp Phùng?” Có thể dùng khả năng của bản thân để điều động binh lực của bảy chiến khu lớn nhất, trong thiên hạ này cũng chỉ có một người mà thôi! Đế Sư, Diệp Phùng! Cho dù là quân đội phía chính phủ thì cũng chẳng có năng lực bậc này! Nghĩ như vậy, trong mắt Hoàng Mạnh cuối cùng cùng có vẻ sự thay đổi! Chỉ có người có thân phận càng cao thì mới càng hiểu rõ ràng rằng, hai chữ Để Sư này lại có thể đáng sợ đến nhường nào! Nghe Hoàng Đình nói ra thân phận của mình, ánh mất Diệp Phùng tỏa ra khí lạnh như băng, thong thả đáp “Ông biết tôi sao?” Hoàng Mạnh hít sâu một hơi, hơi hơi điệu thấp tư thái của minh “Đế Sư Diệp đã đi qua khắp hai mươi dải Cửu Châu, học trò trái khấp thiên hạ này, dù có rời khỏi đất Cửu Châu, chưa từng quay lại sống đại đanh vân như sấm đánh bên tai, sao lại không biết được…” Nói đoạn, ông ta nhìn đám tướng sĩ đứng quanh như hổ rình mồi kia, hỏi tiếp “Đêm khuya không biết Đế Sư Diệp ghé chơi, không biết là có ý gì?” “Ý gì? Những lời này phái để tôi hỏi ông mới phái!” Giọng nói của Diệp Phùng đong đầy sát khí “Không phải ông nên cho tôi một lời giãi bày, cớ gì nửa đêm nửa hôm vợ tôi lại xuất hiện ở trong này, hơn nữa, vì sao cô ấy lại bị thành ra như thế này?” “Cái gì?” Hoàng Mạnh nhất thời khiếp sợ, thốt ra “Đây là vợ anh?” Chuyện này, đến cả người có thân phận như ông ta thì nghe xong cũng phải biến sắc! Hà Tổ Nghi là hung thủ ám hại Hoàng Thanh Triêu, cho dù có là vợ của Diệp Phùng thì Hoàng Mạnh cũng chẳng sợ tí nào, du sao tuy rằng thân phận của Diệp Phùng có tôn quý ra sao thì gia tộc Ái Tân Giác La ông đây cũng nào phải quả hồng mềm mặc người nằn bóp! Nhưng chuyện mấu chốt là, từ đầu đến cuối thì căn bản là không thể nào sắp xếp ổn thỏa được! Hà Tổ Nghi là một đứa con gái bình thường là xong, dù sao cũng chỉ là mệnh dân nghèo hèn, thấp kém như kiến cỏ, mà đương đứa con gái tầm thường này có hậu thuẫn là Đế Sư thiên hạ thì tất thảy chuyện này, chi sợ là sẽ chẳng dễ dàng mà giải quyết cho xong được! Việc đã đến nước này, trong đầu Hoàng Mạnh có muôn vàn suy tư, ông ta không sợ Diệp Phùng, thể nhưng cũng không muốn phát sinh bật cư xung đột gi với Diệp Phùng, ông ta lập tức nói “Đế Sư Diệp, chuyện này ắt hẳn có hiểu lầm, mong anh nghe chuyện…” “Hiểu lầm?” Diệp Phùng bật cười, nét cười gần lạnh lẽo tựa như tử thần đang nhe nanh múa vuốt, nụ cười vừa dứt thì chính là lúc lưỡi hái cướp đi sinh mệnh! “Hiểu lầm cũng chẳng sao cả, đợt chốc nữa tôi sẽ cho ông thời gian, cứ từ từ mà giải thích!” “Thế nhưng bây giờ..” Nói xong, trong mắt anh chợt hiện lên một luồng sát khí sắc bén “Ông không có quyền nói gì hết!” “Diệp Phùng!” Hoàng Mạnh dù sao cũng kẻ có quyền cao chức trọng, ông ta bị Diệp Phùng khinh khi như thế thì cũng bộc phát cơn tức giận, gườm gườm nhìn anh “Tôi kính anh ba phần thì anh tưởng Hoàng Mạnh đây sợ anh chắc?” “Tôi nói cho anh biết, ông đây chính là gia chủ đời thứ ba mươi lăm của gia tộc Ái Tân Giác La đẩy, thân phận Đế Sư của anh dù có tôn quý nhưng trong mắt ông đây, thì cũng chẳng đến mức vô địch thiên hạ đâu!” “Gia tộc Ái Tân Giác La?” Diệp Phùng nở nụ cười, đương nhiên anh rất hiểu biết đối với thứ quái vật chiếm cứ ở ba tinh miền Đông Bắc như này. “Tôi cứ nghĩa là kẻ nào có lá gan lớn như vậy, dám bắt cóc vợ tôi, hóa ra lại là đám sâu mot ăn bám von liếng của ông bà tổ tông!” “Suốt ngày có đầu rụt cô trong rừng gia nui tham, tự cho là mình vẫn tài trí hơn người, nhưng không phải các người đã quên rồi đó chứ, thời đại phong kiến đã qua đi lâu rồi, không có lượng tài sản khổng lồ do tổ tiên để lại thì đám sâu mọt như các người, đến cả đám ăn mày cũng chẳng bằng nữa là!” “Anh…anh!” “Diệp Phùng! Anh cũng dám nhục mà tôi như vậy ư!” Hoàng Mạnh tức đến độ vểnh hết cả râu lên, hai mắt lão mở trừng trừng, Diệp Phùng nhìn ông ta, lạnh lùng cười rằng “Chẳng lẽ tôi nói không đúng à?” “Cái thứ các người cho là di tộc hoàng triều, tự xưng là huyết mạch cao quý, chỉ biết ăn dầm ở dề với cơ nghiệp khổng lồ của tổ tông thôi thì cũng có thể ung dung cả đời rồi, thế nhưng, tiền vốn có nhiều hơn nữa thì cũng có ngày miệng ăn núi lở, đến lúc đó thì huyết mạch hoàng tộc ư? Hừ, chó má cũng không bằng!” Hoàng Mạnh giận đến suýt nổ phổi “Cho dù có một ngày như vậy thật the nhưng hiện giờ, chỉ với thứ dân đen như anh thì không có lấy nửa phần tư cách để mà chế nhạo gia tộc Ái Tân Giác La chúng ta!” “Dân đen? Haha… Xem ra, mộng hoàng đế của ông vẫn chưa có hồi kết đấy nhỉ…” Diệp Phùng còn chẳng thèm ngước mắt lên nhìn, giọng nói lạnh lẽo âm u mà vẫn len lỏi vang vọng khắp toàn trường! “Thiết Chinh Nhạc!” “Có học trò!” “Đem hết toàn bộ trên dưới người của gia tộc Ái Tân Giác La ra khói chốn này, có kế phân kháng thì trực tiếp trấn áp! Từ giờ trở đi, nơi này sẽ do bản Đế Sư, toàn quyền tiếp nhận!” Sự cuồng ngạo của Diệp Phùng, khí phách bừng bừng! Chương 229 Ret ret! Hà Tổ Nghi cảm giác lồng ngực mình lạnh ngắt, áo sơ mi mỏng manh bị xé toạc ra, để lộ phần da thị trắng mềm trước ngực. Hà Tố Nghi khẽ kêu thành tiếng, cả người không kiềm được mà bắt đầu run bần bật, cô đờ đẫn giương mắt nhìn Tăng Ngọc Dung trân trân, ánh mắt dần dần trở nên mờ mịt “Tại sao, tại sao lại đối xử với tôi như vậy, tại sao…” Tăng Ngọc Dung nhìn cô, nói với giọng hờ hững “Mày rắp mưu hại con trai tao, giờ lại còn hỏi tao cái gì? Tao nói cho mày biết, nếu không chịu khai kẻ đứng đẳng sau mọi chuyện là đứa nào thì nhất định tao sẽ cho mày biết thế nào là sống không bắng chết!” Với Tăng Ngọc Dung mà nói, Hà Tố Nghi có thể hưởng thụ sự giàu sang phú quý ở nhà họ Hoàng như vậy hoàn toàn là dựa cả vào con trai bà hết, sau khi Hoàng Mạnh trăm tuổi thì người nằm giữ gia tộc Ái Tân Giác La chính là Hoàng Thanh Triều rồi, thể thì với tư cách là mẹ đẻ của anh ta thì địa vị của bà ta sẽ tôn quý, có khác nào Thái Hậu đâu! Bởi vậy, Hoàng Thanh Triêu chính là tất cả của bà ta! Là nền móng cho hết thảy quyền lợi của ba ta! Chắc chắn rằng bà ta sẽ không cho phép bất kỳ kẻ nào gây ra uy hiếp đối với Hoàng Thanh Triêu! “Bà cứ giết tôi đi!” Cô thà chết còn hơn là bị làm nhục thế này, trên gương mặt của Hà Tổ Nghi thoáng lộ vẻ khổ sở, dù rằng đây là một xã hội rất cởi mở, thế nhưng sự trinh liệt hắn sâu trong xương cốt của cô thì lại vẫn cứ ngoan cường như người con gái thời xa xưa! “Muốn chết à? Nào có dễ dàng như vậy!” Tăng Ngọc Dung cười khẩy một tiếng “Hại con trai tao đến nước này rồi, phải dày vò mày cho hả cơn giận này mới được chứ!” “Hai đứa chúng mày còn đứng đó làm cái gì, cho dù con điểm này đáng chết lắm nhưng mà cơ thể cũng ra gì đó chứ, cứ coi như là bà đây thưởng cho lũ chúng mày cả đi!” “Tạ ơn bà ạ! Tạ ơn bà!” Hai gã đàn ông liên tục nói cảm tạ, hai mắt hừng hực toả sáng, từng bước từng bước đến gần Hà Tố Nghỉ tựa như hai con sói đói khát! “Đừng có đến đây!” Đột nhiên, Hà Tổ Nghi phẫn uất quát lên một tiếng, ánh mắt thà chết không sờn rà quét từng người một trong ba gã đàn ông, sau rốt thì cố định lại trên gương mặt của Tăng Ngọc Dung, tiếng nói của cô tựa như tiếng hô hoán đến từ địa ngục, lạnh buốt vô hồn “Hà Tổ Nghi tôi đây có làm quý cũng sẽ không tha cho bà đâu!” Nói đoạn, cô kẹp lưỡi vào giữa hai hàm răng, đương định cần lưỡi tự vận thì ngay vào lúc thời khác nguy cấp đó chợt có một bóng người chạy vot vào trong, cung kính nói với Tăng Ngọc Dung rằng “Bẩm bà, gia chủ có lệnh, bảo mang cô gái này qua đó ạ!” Tăng Ngọc Dung nhíu mày cau có “Mang đi đâu? Mang nó đi làm cái gì?” “Chuyện này…. Bẩm bà, tôi không biết được ạ!” Tăng Ngọc Dung ngẫm nghĩ một lát rồi mới hừ lạnh một tiếng “Coi như con ranh này gặp may! Trong khuôn viên sân vườn rộng lớn, trời đã sắp rạng tỏ, Hà Tổ Nghi bị tạt nước ướt nhẹp cả người, gió sớm lạnh buốt vờn qua khiến cả người cô run lẩy bẩy vì lạnh, trong đình viện, đèn đóm sáng trưng, đang có rất nhiều người đang đứng trong đó, lẳng lặng hững hờ. Hoàng Mạnh ngồi trên ngôi cao nhìn xuống, nhìn dáng vẻ thê thảm của Hà Tổ Nghi thì mặt mày nhíu lại, song cũng không nói thêm gì, chỉ lạnh nhạt mở miệng rằng “Còn chưa chịu nhận tội à?” Hà Tổ Nghi cười cay đắng “Ông bắt tôi phải nhận tội gì?” “Tôi thì đã làm chuyện gì sai?” “Cái con ranh này, đến lúc này rồi mà vẫn còn cứng mồm được, xem ra là vẫn chưa thẩm đòn đúng không!” Giọng nói chua ngoa của Tăng Ngọc Dung vọng đến, Hà Tố Nghi hơi nghiêng đầu sang, chẳng nói năng gì, nhưng trong đôi mắt kia thì lại chính là sự phẫn nộ tột cùng. “Một đứa rác rưới như mày mà lại dám trợn mắt lên nhìn bà lớn vậy à?” “Người đâu, đến móc mất nó ra cho ta! “Từ từ đã!” Bất chợt Hoàng Mạnh mở miệng, rồi lại ngừng trong một chốc, ông ta nói rằng “Về chuyện này, hãng còn phải bàn bạc thêm.” Tiếp đó, ông ta nhìn sang Tăng Ngọc Dung, bảo “Cả nhà chúng ta chuyển lên đế đô, chuyện này hoàn toàn là quyết định tạm thời nếu như cô ta thực sự đã bày kế với Hà Thanh Triệu thì làm sao biết được lịch trình của nhà ta trước như vậy?” “Hơn nữa, kiểu con gái chân yếu tay mềm như cô ta, chỉ sợ có muốn làm chuyện tổn hại đến Hà Thanh Triêu cũng còn chẳng được nữa là.” “Ba ơi, ba đừng nhìn cái vẻ ngoài đáng thương của nó mà bị lừa ba ạ!” Tăng Ngọc Dung gườm gườm nhìn Hà Tố Nghi một cách ác ý, chẳng biết vì sao mà chưa chi đã chụp cái mũ đó lên đầu cô rồi, bà ta nói “Lúc nửa đêm nửa hôm vắng tanh vắng ngắt, một đứa con gái bình thường khi không sao lại xuất hiện ở cái chốn không người như thế được?” “Như con thấy đó mà, có khi là do con ranh này cổ ý làm bộ yếu ớt không xương, Thanh Triều thì lại tính tình thiện lương, nhất định thấy thể bèn đi lên hỏi han, nhân lúc Thanh Triêu không để ý thì đám đồng đảng của con bé này mới ập tới đánh úp Thanh Triêu, thể rồi đám đồng đảng thì chạy biến, còn cô ta thì làm bộ như thể người không liên quan, không chỉ phủi sạch nghi ngờ hướng về minh, lại còn có thể nhận được thiện cảm từ người nhà họ Tống chúng ta nữa!” “Đã bảo nơi an toàn nhất chính là nơi nguy hiểm nhất mà, cái trò khôn vặt này chỉ lừa được người khác thôi, cửa nào mà qua được mắt bà đây chứ!” “Từ đấy dù cô ta có phải hung thủ thật sự hay không thì cũng chẳng thoát khỏi liên can tới chuyện này được đâu!” Nghe giọng nói sang sáng chắc chắn như chém định chặt sắt của bà ta, Hà Tổ Nghi cười khổ một tiếng, đầu óc bà cô này mà không đi biết kịch bản thì đúng là đáng tiếc nhỉ… Hoàng Mạnh khẽ nhíu mày, tuy rằng Tăng Ngọc Dung nói rất có đầu có cuối, nhưng mà trong lòng ông ta vẫn rõ ràng rằng xác suất tình huống này có thể xảy ra là quá chừng thấp! Thấy Hoàng Mạnh vẫn còn đang do dự, Tăng Ngọc Dung bước sấn lên trước, thấp giọng bảo “Ba, dù có coi như là cô ta không liên quan gì đến việc này, nhưng cậu cả gia tộc Ái Tân Giác La bị đánh lén, đến cả cái bóng của hung thủ chúng ta còn chẳng thấy được nữa là, nếu để chuyện này truyền ra ngoài thì các thế lực ở thiên hạ này lại chẳng cười nhạo gia tộc Ái Tân Giác La chúng ta bất tài vô dụng hay sao?” “Vì thể diện của cả gia tộc, chuyện này nhất định phải có người đứng ra gánh vác!” Nghe lời này xong, Hoàng Mạnh như chợt bừng tinh, Tăng Ngọc Dung nói không hề sai, đối với nhà họ Hoàng như nhà bọn họ mà nói thì thể diện, là quan trọng hơn hết thảy! Nhìn vẻ mặt của Hoàng Mạnh, Tăng Ngọc Dung đã biết lựa chọn của ông ta If thể nào rồi, thể là bèn liếc nhìn Hà Tổ Nghi, cười gần một tiếng “Mây đữa chúng bay còn định đợi chờ gì nữa, không nghe được mệnh lệnh của bà đây hay sao?” “Lôi nó ra, móc mắt nó cho tao!” Hai người đang ghìm Hà Tố Nghi nghe vậy mà đời cả người, tỉnh táo lại thì mới đưa mắt nhìn sang phía Hoàng Mạnh, bọn họ là người hầu của gia tộc Ái Tân Giác La nên phục tùng mệnh lệnh chính là thiên chức, thế nhưng, bọn họ cũng là đàn ông, bản thân làm một người đàn ông mà lại làm ra chuyện đó với một cô gái yếu ớt tay không vũ khí như này thì thực sự là không sao xuống tay cho được! Hoàng Mạnh nghiêng đầu sang một bên, trong lòng ông ta thực ra cũng hiểu rõ, có thể mọi chuyện có khi sẽ chẳng đến mức như con dâu của ông đã nói, vậy nhưng thể thì có ý nghĩa gi đây, so sánh với thanh danh và thể diện nhà họ Hoàng của ông ta thì có hy sinh một đứa con gái yếu ớt thì cũng nào có ảnh hưởng gì? Mặc dù đây là xã hội có quyền con người, nhưng mà trong con mắt của hàng quý tộc cao cao tại thượng như bọn họ thì mạng người, bao giờ cũng chỉ là một thứ đồ rẻ mạt mà thôi! Có trách, thì chỉ có thể trách Hà Tổ Nghi chẳng được tốt số thôi! Hai người hầu thấy Hoàng Mạnh không bày tỉ động thái gì thì một trong hai người mới nghiến răng, vớ lấy một con dao găm giật ở thắt lưng, lưỡi dao phải chiếu ánh trăng sắc bén lạnh căm, người hầu cúi thấp đầu xuống, sau rốt lầm bầm một câu “Cô gái, có lỗi với cô rồi!” Nói đoạn, ánh sáng buốt lạnh đâm về phia Ha lô Nghi, ngay giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc này, đột nhiên, một tiếng quát sån như tiếng sấm giật, đùng đùng vọng ra “Mày dám?”

truyen thien su tai xuat